ĐỜI SỐNG HUYNH ĐỆ

XÂY DỰNG B̀NH AN CỘNG ĐOÀN

 

 

        B́nh an là hồng ân của Thiên Chúa, và con người dù làm bất cứ điều ǵ cũng không thể tạo ra được b́nh an, mà chỉ có thể lănh nhận từ bàn tay Thiên Chúa với tâm hồn khiêm nhu. Việc t́m kiếm và xây dựng b́nh an cộng đoàn có thể diễn đạt bằng nhiều từ khác nhau: hội nhập, chấp nhận nhau, liên đới, đối thoại, thiện cảm v.v. Tôi thích gọi công việc đó bằng một tên mà Đức Gioan Phaolô II nêu lên trong sứ điệp Ngày Hoà b́nh Thế giới 1997: tha thứ [1].

       

       Đức Giáo hoàng xử dụng một thành ngữ đầy sức thuyết phục, có hiệu năng kiến tạo b́nh an trong mọi xă hội, dù nơi các cộng đoàn chúng ta hay trên toàn thế giới: “t́m kiếm b́nh an bằng con đường tha thứ”, và cũng trong sứ điệp ấy: “hăy trao tặng tha thứ, hăy đón nhận b́nh an”, “không bao giờ có   được b́nh an, nếu con người không quyết tâm tha thứ cách chân thành”, “không tha thứ, vết thương sẽ rỉ máu măi”. Phải nói rằng trong thời sứ vụ giáo hoàng của Đức Gioan Phaolô II sự tha thứ là nội dung ưu tiên của b́nh an, sự tha thứ như cách diễn đạt một sự hài hoà sâu xa, khiêm tốn, tin tưởng, hoà giải với toàn thể nhân loại để mọi người nhận ra cách hiển nhiên hơn ḷng thương xót của Thien Chúa.

       

        Tha thứ là ǵ?  Ai có thể trao tặng tha thứ? Chỉ người nào cảm thấy cần được tha thứ; người nào khát vọng sâu xa được Thiên Chúa và mọi người tha thứ; người nào nồng nhiệt ước ao được tha thứ, không phải v́ nỗi băn khoăn muốn được hoàn thiện, nhưng v́ đă cảm nghiệm được sự tha thứ như hơi thở của linh hồn, sự giải thoát con tim, chiếc áo ḷng nhân hậu để đi dự tiệc Chúa thiết đăi. Chỉ ai hiểu ḿnh cần được tha thứ như một nhu cầu cốt tử mới có thể trao tặng tha thứ để mở đường đi tới b́nh an.

       

        Tha thứ là một hành vi, nhưng đặc biệt đó là một bầu khí, một dạng thức hiện sinh, một làn khí người ta hít thở trong một cộng đoàn nếu cộng đoàn này không ngừng hướng tới hoà giải và b́nh an đích thực. Tha thứ chẳng có ǵ liên can tới chủ trương duy luân lư, hay tới thuyết tương đối dễ dăi, như có thể thấy nơi một h́nh thức bao dung giả tạo và mơ hồ nào đó – hay nơi sự nâng đỡ nhau cách hời hợt. Tha thứ là một bầu khí trong đó con người được đón nhận toàn vẹn, không bị hạn chế v́ những thiếu sót, những giới hạn hay sự yếu đuối của ḿnh. Một sự đón nhận mang niềm hy vọng bền bỉ, một sự tin cậy vững chắc nơi những khả năng của con người. Một sự đón nhận, diễn đạt một cái nh́n tích cực, làm cho người khác vững tâm về điều tốt nơi họ, chứ không chỉ vạch ra cái xấu. Và, ngoại trừ cái xấu không thể tránh v́ sự yếu đuối của con người, th́ vẫn luôn luôn có cái “tốt”.

       

        Trong cuộc tranh luận với những người thuộc giáo phái “donatisme” là giáo phái muốn khai trừ các kitô hữu đă lẩn trốn hay v́ sợ mà bội giáo trong cuộc bách hại thời Dèce, thánh Augustinô tuyên bố: không, Giáo hội hiểu, tha thứ và đón nhận lại. Giáo hội mở rộng hết mức ḷng nhân ái của ḿnh:  Giáo hội không quên tội lỗi, không xóa bỏ cái xấu, không giảm nhẹ lỗi lầm, nhưng với t́nh thương tha thứ nồng nàn Giáo hội đón nhận lại người nào đă sa vào đường bất trung.

       

        Trong các cộng đoàn chúng ta, điều cản trở việc xây dựng b́nh an dựa trên tiến tŕnh hoà giải trường kỳ không phải là những xung đột – luôn luôn có xung đột bởi v́ chúng ta được làm nên bằng xương bằng thịt, bằng cảm xúc, bằng dục vọng; “Người biết chúng ta được nắn nên bằng ǵ, Người nhớ chúng ta chỉ là cát bụi” (Tv 102, 14). Điều thực sự chống lại b́nh an đó là ba căn bệnh nơi con người: lănh đạm, bàng quan, quyền lực.

       

        Đức Gioan Phaolô II định nghĩa lănh đạm là căn bệnh xă hội trầm trọng, là bi kịch của con người và so sánh nó với câu Cain trả lời Thiên Chúa: “Con đâu phải đứa giữ em”. Trước hết lănh đạm là tập trung vào ḿnh, là quá quan tâm đến bản thân, làm ta t́m cách đề pḥng, gây nên những mối ngờ vực và cả một loạt những lư lẽ biện minh như một chiếc áo giáp mong manh để bảo vệ tính dễ bị tổn thương của ḿnh. Đó là phạm vi cá nhân chủ nghĩa mù quáng, nại tới một thứ tự do cũng mù quáng để đẩy bản thân tới chỗ tự vẫn và khiến cho t́nh yêu thành trống không chẳng được đón nhận cũng chẳng được trao tặng đi.

       

        Bàng quan hay căn bệnh kỳ thị thống trị thế gian và xâm nhập cả vào các đan viện. Mọi phong trào thiện cảm hay ác cảm không được bác ái thanh tẩy, mọi liên minh có tính toán, mọi tương quan khép kín loại trừ một người anh em, đều tiêu diệt b́nh an và nhốt con người vào cảnh cô độc không lối thoát. Linh hồn kín ẩn của mọi tương quan là t́nh bạn:

       

        Linh đạo hiệp thông, có nghĩa là […] trao tặng một t́nh bạn chân thực và sâu xa, tức là chia sẻ niềm vui nỗi khổ của anh em; đoán trước điều họ mong muốn và chăm lo cho những nhu cầu của họ […],đón nhận và trân trọng (người khác) như hồng ân Chúa ban; đó là biết tôn trọng người anh em ḿnh      khi cùng vác gánh nặng cho nhau [2].

       

        Sự “chia sẻ” tới độ cảm thấy được ước muốn của anh em sẽ đi rất xa. Từ chiến thắng trên căn bệnh kỳ thị sẽ nảy sinh mọi khí cụ mang lại b́nh an: t́nh liên đới, sự hợp tác, hội nhập, chấp nhận nhau, niềm vui chung sống; từ một con tim cởi mở và tự do sẽ trào lên sự khâm phục, tâm trạng này sẽ vô hiệu hóa chứng kỳ thị. Nếu có khâm phục, chúng ta sẽ có được con tim mô tả trong chương 72 của Tu luật Biển Đức, trong đó tôn trọng lẫn nhau và nồng nhiệt yêu thương nhau là những tiêu chuẩn làm nền cho việc chung sống. Tài liệu làm việc của Thượng Hội đồng giám mục châu Mỹ, có nói tới “ư thức về sự độc lập […] : mỗi người t́m được ơn cứu độ khi đảm nhận trách nhiệm làm việc cho ơn cứu độ của người khác” [3]. Thành ngữ “ư thức về sự độc lập” cho thấy một con đường hoán cải rất chính xác.

       

       Đức Giáo hoàng diễn tả căn bệnh quyền lực như việc t́m kiếm lợi ích, uy thế, ư riêng, sự thống trị. Và chúng ta biết quyền lực sẽ luôn luôn dẫn tới chỗ “xử dụng” sự vật như của riêng ḿnh và “xử dụng” con người như “sự vật”. Đôi khi quyền lực được dấu ẩn dưới một tác phong hoàn thiện, hay dưới một h́nh thức che chở: t́nh phụ tử, t́nh mẫu tử, tất cả những ǵ hơn kém giống như một loại sở hữu. Nhưng luôn luôn vẫn là quyền lực, là đế quốc trên một sự vật hay một con người nào đó, mà về lâu về dài không thể không gây nên chống đối, bác bỏ và chắc chắn là mất b́nh an. Quyền lực không chỉ là thống trị, nhưng c̣n luôn luôn nhấn mạnh tới cái tiêu cực của một cá nhân, một t́nh huống hay của cộng đoàn ḿnh. Người nào nhấn mạnh tới cái xấu, tới bóng tối, tới cái tiêu cực th́ ít tham gia vào quá tŕnh tích cực chữa trị và hoán cải, họ rửa tay rút lui như Philatô, họ không dám chấp nhận rủi ro, không muốn thiệt hại đến bản thân ḿnh. Họ không thấy rằng thái độ tiêu cực của họ chỉ là thống trị để giữ thể diện thôi chứ chẳng có ǵ khác.

       

        Tới điểm này, xin nói thêm rằng để xây dựng b́nh an cộng đoàn cần thiết phải có một chút hài hước, phải biết dễ dàng tự cười ḿnh và khá thông minh để không quá nghiêm nghị và không quá suy sụp v́ những thất bại. Phải biết giữ khoảng cách với ḿnh để gặp gỡ được một thực tại sâu xa hơn những cái vẻ bên ngoài giả tạo mà chúng ta dựng nên do tính nhạy cảm đă bị tổn thương của ḿnh.

       

        Một yếu tố cơ bản khác để tạo lập b́nh an cộng đoàn là sự phục vụ của viện phụ và đoàn sủng làm cha của ngài. Thánh Biển Đức nói nhiều về phụ tính của viện phụ và đặt việc tạo lập b́nh an cộng đoàn trên một ư thức rất mạnh về sự b́nh đẳng và công bằng, trên một t́nh yêu mạnh mẽ và không thiên vị do đoàn sủng làm cha của viện phụ:

       

        Viện phụ không được thiên vị ai, không thương người này hơn người kia […]. Ngài không quí người tự do hơn người thuộc hàng nô lệ […] v́ tự do hay nô lệ, chúng ta là một trong Chúa Kitô, và tất cả chúng ta đều chiến đấu để phục vụ cùng một Chúa (TL 2, 16-18).

       

        Một phân biệt duy nhất viện phụ có thể làm, ấy là đối với những người yếu kém hơn và những người nhân đức hơn. Rơ ràng thánh Biển Đức rập khuôn phụ tính của viện phụ theo phụ tính của Thiên Chúa “đấng cho mưa trên người lành kẻ dữ”. Xa hơn, thánh Biển Đức c̣n nhấn mạnh đến phụ tính này khi đ̣i viện phụ phải “thuận hợp và thích ứng” với tính khí của con cái ḿnh: “người này cần được hướng dẫn bằng cử chỉ nhẹ nhàng, người khác bằng những lời khiển trách, người khác nữa bằng sự thuyết phục”, và như thế là để “không mất một con chiên nào”, nhưng được “vui mừng v́ đoàn chiên tăng số” (TL 2,30-32).

       

        Mặc dầu ở thời ngài vẫn c̣n chế độ nô lệ cũng như những khác biệt lớn trong xă hội, thánh Biển Đức đă thiết tha đề cao sự b́nh đẳng và đặt giá trị của nhân vị con người lên hang ưu tiên tuyệt đối. Dưới cái nh́n hoàn toàn có tính phúc âm và tính tiên tri rất cụ thể của thánh Biển Đức, đan viện phải là nơi mà mọi phân biệt đều bị triệt tiêu trong chiều kích sâu xa của sự b́nh đẳng phát sinh từ t́nh phụ tử. Vấn đề ở đây là sự dịu dàng khiêm tốn và ân cần của viện phụ để thích ứng với sự khác biệt nơi mỗi người, và lợi dụng được sự khác biệt đó để giúp đương sự phát triển tới độ trưởng thành: ngài khích lệ và khiển trách, ngài củng cố và sửa chữa, ngài khuyên nhủ và lắng nghe, ngài nhẫn nại và thúc đẩy, ngài thinh lặng và lên tiếng, ngài nhẫn nại, trên tất cả là nhẫn nại. Theo thánh Biển Đức, viện phụ là một người cha có tương quan với mỗi người, tùy theo nhu cầu của họ, để mọi người đều sống vui trong nhà Chúa. Cùng đích đặc thù của niềm vui, như hoa quả của phụ tính được sống và đón nhận, là duy nhất và khác thường trong Tu luật của thánh Biển Đức. Ngài rất có thể nói về sự hoàn thiện, về việc giữ kỷ luật, về hội nhập, nhưng không, ngài nói về niềm vui. Từ phụ tính không những nẩy sinh sự b́nh an mà c̣n cả niềm hân hoan lễ hội nữa. Việc qui chiếu về niềm hân hoan lễ hội dành cho người con hoang đàng trong Phúc âm là hiển nhiên. Đó là niềm hân hoan lễ hội của sự nhưng không, của một t́nh yêu được trao hiến và được đón nhận, của một t́nh cha và một t́nh con gặp gỡ nhau nhờ hiểu biết nhau, tôn trọng nhau, nhờ ḷng khoan dung và tha thứ, nhờ cảm nghiệm đích thực được sự b́nh an.

       

        Trong tiểu sử thánh Bênađô, có một câu chuyện đầy tính hài hước và chan hoà b́nh an khiêm tốn đáng cho ta nhắc lại. Đó là câu chuyện được kể lại do cha Herbert, viện phụ Mores [4]. Lúc ấy viện phụ Bênađô ở trong pḥng vừa lau chùi đôi dép, một công việc được coi như thấp hèn, vừa nói chuyện với vài đan sĩ. Bỗng quỉ xuất hiện dưới dáng một đan sĩ, nó nói: “Thưa viện phụ, con đă từ rất xa đến thăm cha, thế mà con lại thấy cha đang lau dép. Cha đừng làm vậy, đó là việc của tôi tớ”. Viện phụ Bênađô trả lời là ngài không có tôi tớ nhưng chỉ có con cái thôi. Câu chuyện tiếp tục nói nhiều về ḷng khiêm tốn của viện phụ Bênađô và kết thúc khi thằng quỉ xin ngài để nó lau dép cho ngài. Và đây là những ḍng lạ lùng nhất trong toàn bộ các tác phẩm đan tu: Viện phụ Bênađô nhận ra kẻ đến thăm ngài là ai và đáp lại lời yêu cầu của hắn như sau: “Không, không thể nào kẻ đă được Thiên Chúa tạo dựng từ ban đầu trong hạnh phúc và vẻ đẹp tuyệt vời lại đi lau dép cho Bênađô chỉ là tro bụi”.

       

        Ḷng tôn kính và t́nh yêu đối với công tŕnh tạo dựng của Thiên Chúa lại đi xa tới độ được dành cho cả ma quỉ th́ thật   không phải là chuyện tầm thường. Trong cuộc đời các thánh người ta thấy các ngài tiếp đón cả đến ma quỉ nữa là vậy.

       

        Cơ cấu tổ chức cộng đoàn biển đức có tính gia đ́nh và huynh đệ, đó là cơ cấu hiệp thông: nếu chúng ta loại bỏ sức mạnh đoàn sủng nơi phụ tính của viện phụ, cơ cấu này sẽ tan ră hoàn toàn trong một cách chung sống giả tạo và thuần túy theo chức năng, chứ không giúp ǵ cho việc hội nhập, không nuôi dưỡng sự b́nh an.

       

        Tư tưởng tân thời khai triển đề tài cái chết của người cha. Thuyết macxit kết án mọi h́nh thức phụ tính trong tương quan xă hội, nhưng khai triển một h́nh thức chủ nghĩa cha chú từ phía nhà nước, cực kỳ cưỡng bức, chiếm đoạt, mang tính cảnh sát. C̣n thuyết hư vô, chỉ dựa trên giá trị hữu h́nh, có thể tính toán được, cân lường được và thay đổi được bằng sức mạnh kỹ thuật, th́ dẹp bỏ hết không gian của tự do, của khác biệt. Thuyết hiện sinh xuất hiện như một đoạn tuyệt với tất cả những phức cảm mà con người đă phải gánh chịu từ hồi niên thiếu trong khung cảnh gia đ́nh. Cụ thể là thuyết này tuyên bố rằng con người không thể đạt tới tuổi trưởng thành nếu không giải thoát ḿnh khỏi bị lệ thuộc quyền bính của người cha. Chẳng khác nào quá tŕnh tăng trưởng đ̣i buộc phải loại trừ mầu nhiệm phụ tính (hay mẫu tính) ra khỏi cuộc sống, nhân danh một thứ quyền tự chủ mơ hồ và bất trị. Khoa sư phạm hiện nay ở bắc Mỹ nhấn mạnh tới điểm không được làm bất cứ điều ǵ giới hạn tự do phát triển và tự do diễn đạt của trẻ em để chúng có thể hành động theo khuynh hướng, theo sở thích, theo lựa chọn của chúng hầu tránh h́nh thành những tước đoạt đến từ việc giới thiệu cho chúng các giá trị và từ kinh nghiệm của truyền thống. Mọi giá trị truyền sinh đều bị loại bỏ.

       

        Như thế phụ tính chỉ c̣n là cái ǵ thuần túy thuộc lănh vực di truyền và t́nh cảm, đồng thời kinh nghiệm nhân bản bị loại bỏ hết ư thức về nguồn gốc. Nhưng như chúng ta biết, nếu không ư thức rằng có một điểm khởi nguồn, con người cũng không thể quan niệm được về một tương lai, nếu không phải chỉ là một tương lai ở b́nh diện thuần túy vật chất, kỹ thuật, chẳng có một giá trị nhân bản nào. B́nh an là kết quả của ư thức về một nguồn gốc và một định mệnh, mang đến cho con người khả năng duy nhất và cụ thể gặp gỡ người khác, trong ân sủng bất tận của sự hiện diện của Chúa, đấng thấu nhập mọi sự và làm cho nên phong phú. Thiếu ư thức ấy sẽ chỉ có sợ hăi và trốn tránh thực tại đă trở thành kẻ thù, sự trốn tránh ấy biểu lộ qua việc đi t́m những cái bù trừ cách vô vọng và qua sự mất cảm thức sinh tồn.

       

        Chỉ có cái nh́n kitô giáo mới giúp chúng ta hiểu được rằng mọi phụ tính và mẫu tính đều đến từ phụ tính của Thiên Chúa và bắt nguồn từ tác động tin. Khi thánh Phaolô nói với các tín hữu Galat: “Không c̣n người do thái hay người hy lạp, kẻ nô lệ hay người tự do, không c̣n người nam hay người nữ”, ngài không thêm “không c̣n cha cũng chẳng c̣n con”. Trái lại, trong kinh nghiệm kitô giáo phụ tính và tử hệ có chiều kích thiêng liêng sâu xa nhất: chúng phản ánh mầu nhiệm phụ tính và tử hệ thần linh trong mầu nhiệm Ba Ngôi Thiên Chúa. Đối với tôi, đoàn sủng phụ tính là dụng cụ tinh tế và phong phú nhất để xây dựng sự b́nh an cộng đoàn, là chiều kích cần thiết trong đó sự b́nh an triển nở.

 

Cristiana PICCARDO ocso

 

Collectanea Cisterciensia

65 (2003) 244-250


 

[1] “Trao tặng tha thứ, đón nhận b́nh an”, Doc. Cath. 2152, 17 janvier 1997,  tr. 51 tt.

[2] Huấn thị của Bộ Ḍng tu, 29, Doc. Cath. 2273, tr. 627.

[3] Doc. Cath. 2151, 7, tr. 5tt.

[4] Cha Herbert là đan sĩ khoảng năm 1167 tại Clairvaux, khi ấy vẫn c̣n nhiều môn đệ cũ của thánh Bênađô sống tại đó. Ngài làm viện phụ của Mores gần Clairvaux trong vài ba năm. Ngài là tác giả một cuốn sách có tên Sách các Phép lạ mà một phần được dùng trong Grand Exode (Cuộc Xuất hành lớn) của Xitô.